Tầng bình lưu là lớp khí quyển nằm ngay phía trên tầng đối lưu và bên dưới tầng trung lưu. Khác với các tầng khí quyển thông thường, nhiệt độ tại đây không giảm mà tăng dần theo độ cao nhờ hoạt động hấp thụ bức xạ cực tím của tầng ôzôn. Lớp khí quyển này có không khí cực kỳ ổn định, hầu như không có đối lưu thẳng đứng hay hiện tượng thời tiết, đồng thời đóng vai trò như tấm lá chắn bảo vệ sự sống trên Trái Đất khỏi các bức xạ nguy hiểm.
So sánh tầng đối lưu và tầng bình lưu

Chúng nằm chồng lên nhau nhưng vận hành theo hai quy luật trái ngược. Tầng đối lưu là lớp thấp nhất, bắt đầu từ mặt đất và vươn lên 10–16 km tùy vĩ độ. Ranh giới này cao hơn ở xích đạo do nhiệt độ cao kích thích đối lưu mạnh, và thấp hơn ở cực. Tại đây, nhiệt độ giảm khi lên cao, không khí luôn trồi sụt theo chiều thẳng đứng, là cái nôi của mọi hiện tượng thời tiết. Tầng đối lưu cũng giữ tới 80% khối lượng khí quyển.
Tầng bình lưu nằm ngay trên đỉnh đối lưu, kéo dài đến khoảng 50 km. Ranh giới dưới của nó cũng chênh lệch theo vĩ độ (từ 8 km ở cực đến 16 km ở xích đạo).
Khác với đối lưu, nhiệt độ trong bình lưu tăng theo độ cao, không khí ổn định và chủ yếu trượt theo chiều ngang. Chính sự ổn định này khiến máy bay thương mại thường bay ở ranh giới giữa hai tầng để né tránh nhiễu loạn khí quyển.
Về mật độ, sự chênh lệch cũng rõ rệt: đối lưu nắm 75–80% tổng khối lượng, trong khi bình lưu chỉ chiếm khoảng 19%.
Đặc điểm vật lý và cấu trúc nhiệt độ

Ranh giới dưới của bình lưu thường lạnh và ổn định. Càng lên cao, nhiệt độ càng tăng, đạt đỉnh khoảng 270°K (-3°C) trước khi giảm trở lại ở tầng trung lưu. Nguyên nhân nằm ở tầng ôzôn: lớp khí này hấp thụ bức xạ cực tím từ mặt trời, chuyển hóa năng lượng đó thành nhiệt. Nồng độ ozone dày đặc nhất ở độ cao 20–25 km, cao gấp 1000 lần so với tầng đối lưu.
Không khí trong bình lưu hầu như đứng yên theo chiều thẳng đứng, nhưng gió ngang có thể thổi nhanh tới 200 km/h. Dòng chảy ngang này cuốn theo mọi chất lạ lọt vào tầng, khuếch tán chúng khắp hành tinh.
Các khí CFC chứa clo và flo hay tro bụi từ núi lửa lớn đều lan tỏa toàn cầu nhờ gió ngang và có thể tồn tại ở đây gần hai năm. Điều kiện lạnh giá khiến hơi nước sót lại ngưng tụ thành tinh thể băng, tạo nên những đám mây dạ quang hiếm hoi chứ không gây mưa.
Sự ổn định này cũng cắt đứt trao đổi dọc với tầng đối lưu, khiến chỉ những hợp chất bền vững mới leo lên được và ở lại lâu dài.
Vai trò bảo vệ và chức năng sinh học

Vai trò cốt lõi của tầng bình lưu là che chắn sự sống khỏi bức xạ năng lượng cao. Tầng ôzôn hoạt động như một tấm lọc tự nhiên, hấp thụ phần lớn tia cực tím (UV) từ mặt trời trước khi chúng chạm mặt đất. Cơ chế này dựa trên chu trình hóa học liên tục: phân tử ozone bắt photon UV, phân tách thành oxy nguyên tử và oxy phân tử (O3 + UV → O + O2), sau đó tái hợp để tiếp tục nhiệm vụ.
Trạng thái cân bằng động này giữ nồng độ ozone ổn định, đồng thời chuyển hóa năng lượng bức xạ thành nhiệt (đóng góp vào đặc tính nhiệt độ tăng theo độ cao). Nếu thiếu lớp chắn này, tia UV sẽ trực tiếp gây đột biến gen, ung thư da ở người, đồng thời làm suy giảm năng suất cây trồng và hệ sinh thái biển.
Dao động và biến động khí quyển

Dù được xem là tĩnh lặng, bình lưu vẫn có nhịp điệu riêng. Tại vùng nhiệt đới, gió ngang đảo chiều định kỳ hai năm một lần (QBO), tạo dòng lưu thông thứ cấp giúp phân phối lại ozone và hơi nước.
Về phía cực, mùa đông thường xuất hiện hiện tượng ấm lên đột ngột (SSW): sóng Rossby từ tầng đối lưu truyền lên, làm đảo lộn tạm thời hoàn lưu gió và cấu trúc nhiệt độ.
Những dao động này khẳng định bình lưu không tách biệt mà vẫn nhạy cảm với các tác động động lực học từ bên dưới.