Gió là sự chuyển động của không khí trong khí quyển, di chuyển từ vùng có áp suất cao sang vùng có áp suất thấp. Hiện tượng này không chỉ định hình thời tiết hàng ngày mà còn đóng vai trò then chốt trong cân bằng nhiệt độ Trái Đất, phát tán hạt giống và cung cấp nguồn năng lượng tái tạo quan trọng.
Nguyên nhân hình thành và cơ chế vật lý của gió

Gió sinh ra chủ yếu từ chênh lệch áp suất khí quyển. Khi nhiệt độ mặt đất và đại dương thay đổi không đồng đều do bức xạ Mặt Trời, không khí nóng giãn nở, nhẹ hơn và bốc lên cao tạo vùng áp thấp, trong khi không khí lạnh co lại, nặng hơn và chìm xuống tạo vùng áp cao. Không khí tự động di chuyển từ nơi áp cao về nơi áp thấp để cân bằng.
Trên Trái Đất đang quay, chuyển động này bị lệch hướng bởi lực Coriolis (trừ tại xích đạo), tạo nên các dòng hoàn lưu khí quyển quy mô lớn. Gần bề mặt, ma sát với địa hình làm gió chậm lại và hướng vào sâu trong các vùng áp thấp.
Phân loại các dòng gió chính trên Trái Đất

Gió được phân loại dựa trên phạm vi hoạt động, hướng thổi và tính chất ổn định.
- Gió toàn cầu: Gồm gió Tín phong (Mậu dịch) thổi từ cận nhiệt đới về xích đạo, gió Tây ôn đới thổi từ vùng áp cao cận nhiệt về vùng áp thấp ôn đới, và gió Đông cực thổi từ cực về vĩ tuyến 60°. Ba vành đai này kết hợp với lực Coriolis tạo nên mạch hoàn lưu khí quyển ổn định, từng là tuyến đường hải trình quan trọng cho tàu bè.
- Gió mùa: Thay đổi hướng theo mùa do chênh lệch nhiệt áp giữa lục địa và đại dương. Gió mùa Đông Nam/Mùa hạ mang hơi ẩm từ biển vào gây mưa, trong khi gió mùa Đông Bắc/Mùa đông thổi từ lục địa lạnh khô về.
- Gió địa phương: Xuất hiện tại khu vực hẹp do địa hình. Tại Việt Nam, điển hình là gió phơn Tây Nam (gió Lào) khô nóng khi vượt dãy Trường Sơn, gió biển-đất thay đổi hướng ngày đêm ở ven bờ, và gió núi-thung lũng ở vùng đồi.
Tác động của gió đến tự nhiên và đời sống

Gió là nhân tố kiến tạo và duy trì sự sống. Về mặt tích cực, nó cân bằng nhiệt độ toàn cầu, xói mòn và bồi tụ đất đai, đồng thời giúp thực vật phát tán hạt giống và phấn hoa.
Tuy nhiên, khi vượt ngưỡng an toàn, gió gây thiệt hại nghiêm trọng: gió cấp 7 làm cản trở đi lại, cấp 9 có thể làm sập mái nhà, còn bão và lốc xoáy tàn phá cơ sở hạ tầng. Ngoài ra, gió nồm ẩm cao tạo môi trường lý tưởng cho nấm mốc và vi khuẩn phát triển, làm tăng nguy cơ bệnh hô hấp.
Đo lường sức gió và khai thác năng lượng

Tốc độ và hướng gió được đo bằng phong tốc kế (cốc xoay, cánh quạt hoặc siêu âm), thường lấy trung bình 10 phút ở độ cao 10m để loại bỏ nhiễu loạn. Thang Beaufort (gồm 17 cấp) là chuẩn quốc tế mô tả sức gió qua quan sát thực tế trên biển và đất liền, giúp dự báo viên và người dân đánh giá nhanh mức độ ảnh hưởng.
Về khai thác, động năng của gió tỷ lệ thuận với lũy thừa bậc ba của vận tốc. Công suất turbine thực tế bị giới hạn bởi định luật Betz (tối đa 59% năng lượng lý thuyết), đòi hỏi vị trí lắp đặt phải có tốc độ gió ổn định và đủ mạnh để đảm bảo hiệu suất kinh tế.